|
Nhịp gốm (chùm thơ)
Nhịp gốm
Người cõng điệu múa phù sa trên lưng Ngược dốc dài lên đê gió lộng Mười ngón chân bấu lõm đất
Người ôm nhịp sinh nở của nước Sải trên từng bậc mây Bình minh sớm nay chói lòa châu thổ Cánh tay ôm choàng không khí uốn nhịp quanh co thành quách núi sông eo lưng mềm thiếu nữ hình hài nước mắt miệng cười
Râu tóc cháy bùng bùng lửa đỏ Khói lò cuộn ước ao ngập trời Giữa chốn xa vời xanh thăm thẳm Mắt rọi long lanh niềm vui
Người chạy chơi suốt cuộc tận hiến Lao quanh những dấu chân cuồng say Hơi thở đốt sôi tràn mạch máu
Một mình luân vũ khác một nghìn năm nhịp cũ Một mình toả rạng từ sau khói mờ Gốm khoác lửa từ lòng đất cổ Bay lên đỉnh mây hát ca
Một hình dung mùa xuân
Đó là mùa xuân chưa bao giờ về Không gì thay thế được Tiếng chim nhỏ đẩy từng đợt sóng cỏ và lúa non chảy tràn cánh đồng Lan xa qua những gác chuông Trong gió từ những đôi cánh của tin vui Chúng ta nghe thấy mùi thơm khét của lá mục đang trò chuyện với lửa Trong gian bếp cũ chỉ đủ đặt một chiếc ghế con Người cha nhẫn nại đã ngồi nhóm những hy vọng
Chính vì lẽ đó mà trên những dấu chân thanh minh Chưa bao giờ cỏ ngừng mọc Để trên nền bức tranh xanh non nối liền mặt đất và bầu trời Sẽ sáng lên những loài hoa mới
Trong mùa xuân chưa bao giờ có này Khi tất cả những mái nhà của thị trấn xếp hàng tiến ra mép sông Chờ đến lượt mình tắm gội và khấn nguyện Những tàng cây bung chồi non lên trời Đang lũ lượt quỳ xuống uống nước Chúng ta nhận được từ màu đất Đôi mắt già nua thong thả nhìn lên Gió thoảng qua vai nụ cười lá vàng
Ôi! Những mùa xuân chưa bao giờ đến! Đang ngủ đông trên những ngọn núi Trong cuộc hành hương bất tận qua những vùng đất Chúng ta chạy tiếp sức với đồi gò Khi mưa xuống đầm đìa chân tóc Trên vầng trán tung những nếp sóng Nghe mơ hồ ấm hơi bàn tay
Ôi! Những mùa xuân của mọi chúng ta qua từng thời khắc và biến cố Ngươi có biết rằng để được hiện hữu, người cha đã từng giúp chúng ta dành dụm những hạt mầm Trong chiếc hộp đựng hơi thở Đến tận trước khi chợp mắt Người vẫn viết lên ánh lửa bếp những cái tên của từng đứa con.
Hoá thân
Đêm em xuống núi Mơ nâng nhau ngủ trên những bước chân chạy Gió ơi quá đỗi thì thào! Làm sao hình dung khuôn mặt anh?
Tóc đổ rừng đen loang loáng Dáng em nhấp nhô đá lớn Băng băng anh đường rộng trôi dài Em đến đâu, anh ở đó Vì đã tự bẻ ghi tiền định Ném mình vào nhau cho đá lăn
Đắm đuối cắt dán từng cơn khổ Loay hoay nhau tạo dựng những mùa đại nghi lễ Cặm cụi nhau tầng tầng địa hình Chất ngất đặt tên nhau đất đai địa danh ý nghĩ lang thang khắp trời Ngày ngày trong nhau tươi mới
Đêm lặng lẽ dáng núi Đêm nín thở sao sáng Đêm non xanh chồi tơ Đêm tin cẩn lửa than đỏ Mình hoá thân đêm làm bình minh
|