|
Thơ tình Trương Quế Chi
Mùa đông không lạnh Nước mắt không đóng băng Bàn chân không buốt tím Nỗi buồn không hóa hơi
Mùa đông. không lạnh
Mùa đông. Không lạnh Khoác áo mỏng ra đường Người không run Mùa đông không lạnh Nước mắt không đóng băng Bàn chân không buốt tím Nỗi buồn không hóa hơi
Mùa đông. Không lạnh Người tình tự ôm thân mình Mơ đến những hợp tan nóng hổi Thơm mùi mồ hôi Bước qua màn đêm sao lại khó
Mùa đông Không lạnh Khuôn mặt ủ ấm bằng làn khói mỏng Hóa hơi từ nước mắt Hương tình nhân Vỡ vụn rải khắp lối đi Bài hát tự ru bị gió cuốn theo ngoài cửa mất rồi!
Mùa đông. Không lạnh Ném nốt vào lò sưởi Đốt lửa nỗi nhớ nhung…
Lyon mùa đông 2006
Nhớ nhung
Nhớ nhung là khi em gác máy sau những phút im lặng thừa thãi không cất nổi lời
Nhớ nhung là khi em lắng nghe âm điệu nào cũng thành tình ca
Nhớ nhung là khi em đi vội vã tới cuối đường không ai đứng đợi
Nhớ nhung là khi em thẹn thùng hẹn gặp anh nơi ngoài giấc mơ
Nhớ nhung là khi em hít hà bàn tay mình ôm chặt lưng anh cách đây cả tháng
Nhớ nhung là khi em nói bất kể gì lại lan man chuyện về anh mọi người nghe phát chán
Nhớ nhung là khi em ngồi bất lực trước bàn phím vô duyên
Nhớ nhung là khi … Em lẩn thẩn thế này!
Lyon mùa đông 2006
Khúc yêu I
Em có thể tự nảy chồi
Để chết những tình ca ngút ngàn mọc đại đóa trên những phiến chân nhỏ bé của em đã bước đi nặng nhọc quàng quấn chằng chịt ẩn ức sau mỗi tiếng thở dài những lần quẫn bách bất thành.
Để mãi mãi mang một tấm lưng cong bản mải miết đi gieo hạt mầm yêu đương anh không biết chán trên tất cả những chân trời thênh thang hành tinh này.
Em quật ngã nỗi đau của mình bằng những nụ hôn anh đổ mưa vào khung trời lúc nào cũng u buồn rải rộng phủ những mộng mị hoang tưởng ngày ngày mọc rễ.
Anh không biết được có ngày cả anh và em sẽ ngập lụt trong cơn đại thủy của nước mắt em vẫn rơi không thể ngừng vì tình yêu quá sâu đi mãi tới độ hoang mang không biết bao giờ mới nghỉ chân an bình.
Em sẽ treo những hy vọng của mình lên làm cá gỗ để cùng nhau sống chỉ biết yêu đương cuồng dại cháy lên thiêu đốt tất cả những gì hiện hữu trên cơ thể cùng nhau biến thành khối yêu duy nhất sáng nhất đẹp nhất buồn nhất của thế gian.
Nghịch ngợm
Biết làm gì? Trong những lúc nhớ người yêu Quét nhà, chổi khăn mệt rũ Cất kỹ mấy tấm ảnh Chạm nhiều nhìn như để trong kho đã mấy năm! Sách mở mãi một trang Chữ chơi trò tung hứng Xếp chỉ ra tên một người! Thơ viết hoài không ra Những lời bay bổng Biết làm gì? Trong những lúc nhớ người yêu. Những thói quen thường ngày Lên nấm Những viển vông Vỡ dần Những nụ cười ẩm mốc Những tinh quái Đình công Yêu đương có gì vui?
Biết làm gì? Trong những lúc nhớ người yêu. Loay hoay nghịch mãi không chán Bàn chân trần nhỏ xinh di di tàn thuốc quệt vết đen trên sàn…
Lyon mùa đông 2006
|