|
Mơ (chùm thơ)
Trương Quế Chi
Mơ
Tôi khóc Khi những ngón tay của tôi không còn thuộc về tôi nữa Cánh cổng của mỗi ngày chỉ mở khi đêm tới Hát làm chi Cơn mưa đổ xuống giấc mơ duy nhất rồi…
Tôi gieo mầm mộng mị của tôi Trên quầng mắt trải dài hơn đường sông đỏ Chạy mãi không mà sao đến được chân trời Bầu trời trút đổ lên tôi Tiếng chim thất thanh nứt nẻ từ những cánh đồng hoang vắng ngút ngàn Tôi ngập trong màu của tôi Tiếng khóc im lặng hơn sắc trắng Nuốt ánh mắt của tôi ngày thơ bé...
Thiếp
Tôi soi gương Để thấy bầu trời Trong đôi mắt mình Chuyển màu
Bóng tôi Nằm thiếp Trên bàn tay Sau bước đi Không điểm tựa Tiếng của đôi mắt Chao liệng Như những cánh nhạn Vết rạn đầu tiên của không gian
Thanh âm tôi Thả trôi như quên lãng Hồn nhiên Trốn vùi ngái ngủ
Chờ mưa Thức dậy Từ lúc chuyển dạ thời gian
Nhịp điệu tôi Mắc cạn Đôi môi lẩm nhẩm đọc kinh Cúi đầu Đếm vô tận Cần mẫn Bốc cháy Nơi ủ tro của quán tính Thế giới Không chờ đợi sự chuyển động của tôi?
Đồng dao
Yên nghe…
Đồng dao giấc ngủ Đồng dao hơi thở Đồng dao mùa vùi
Tôi hát đồng dao Trên đường chân trời Giấc mơ bay như bong bóng Nỗi buồn nằm im như những viên đá cuội ngổn ngang
Tôi hát đồng dao Trên bầu trời đổ mưa dưới đất Tên người chơi trò cút bắt Linh hồn gọi nhau đi cầu nguyện thành tâm
Tôi hát đồng dao Trên cầu vồng Những điểm đen di động Những đường thẳng tập giữ thăng bằng
Tôi hát đồng dao Trên những dấu chân của tôi Khuôn mặt mỏng tang Xa lạ đồng dao tiếng hát
Yên nghe…
Đồng dao giấc ngủ Đồng dao hơi thở Đồng dao mùa vùi
Avignon 12/2005
|