Tản văn

  Thứ bảy, 22/11/2008, 00:43 

Thạch thảo trắng  - Phan Hà Anh

Tôi quên dần đi loài hoa thạch thảo trắng nhỏ bé và mong manh, tôi lưu lạc giữa bao cái sân ga nữa, tâm hồn tôi trôi nổi giữa cái quá khứ, hiện tại và tương lai.
>>

Miên man tiếng vọng lòng đêm  - Nguyễn Hồng Chí

12 giờ. Đêm xứ người nằm chong chong không ngủ được. Nghe tiếng con possum rón rén đi trên nóc nhà mà tưởng là chuột đang phá la phông, má kêu ngày mai con đi qua nhà ông Ba mượn cái bẫy...
>>

Quá hạ là tới mùa thu  - Phạm Thạch Hoàng

Mùa thu mang đến nhiều vẻ đẹp tinh tế, quyến rũ lòng người. Mùa của lá vàng bay trong gió nhẹ, trên nền trời trong xanh, nắng vàng nhàn nhạt, mùa của gợi hứng những vần thơ câu hát, ngọt ngào.
>>

Thư viết trong ngày mưa  - Mai Hữu Phước

Không chỉ có gió-trăng-tiếng cười mà căn phòng còn rực sáng hình dáng em, thơm tho mùi hương tóc huyền hoặc quyến rũ đến ngất ngây.
>>

Tản mạn Cần Thơ  - Nguyễn Hồng Chí

17 tuổi. Tôi rạo rực đi tìm câu hát, điệu hò ai bỏ bên dòng Hậu Giang. Ba trăm năm thăng trầm, lịch sử im lìm không nói không rằng nhưng tôi vẫn hằng mong được nghe dòng Cầm Thi trỗi một nhịp đàn và hát một khúc thơ.
>>

Miên man đậu phộng nấu  - Việt Linh

Nhiều khi, vì lý do nào đó, người ta phải ngoảnh mặt đi qua những gì yêu thích. Tôi cũng vậy. Ngoảnh mặt trước những trang phục, trang sức siêu đắt đã đành, tôi lại nhắm mắt quay đi trước những gói... đậu phộng nấu. 20 quan, 40 ngàn đồng Việt Nam cho nửa ký tại Paris!
>>

Tự sự của Khoảng cách  - Nguyễn Hồng Chí

Tên của tôi là Khoảng cách. Mẹ Vũ trụ từ buổi hồng hoang đã sinh tôi ra để con người phải lao nhọc vì tôi trong cuộc chinh phục thiên nhiên để sinh tồn.
>>

Giấc mơ của vô chừng thời gian  - Nguyễn Hồng Chí

Ta vốn chỉn chu với các lý do cho hành động của mình nên luôn tự hỏi lòng chắc trời còn chút duyên thừa nên bắt mình quen nhau khi vốn dĩ bọn ta cứ như là sa mạc Sahara bỏng cát và vùng biển Bắc băng trôi.
>>

Hoài niệm quê hương  - Nguyễn Hồng Chí

Hai mươi sáu năm chẵn tròn bỗng một ngày hứng khởi ta dong xe về quê. Cứ nghĩ quê hương kia xa vời vợi, vậy mà chưa mất ba tiếng đồng hồ ta đã đến bờ Hàm Luông bát ngát cong cong. Chợt nhớ thuở xưa qua phà mà khăng khăng bảo chị phà này không biết chạy như đò ngang.
>>

Mê… thầy  - Nguyễn Ngọc Tư

Nhưng tại sao lại mê thầy? Chắc do tâm sinh lý tự nhiên, hễ con gái thì thích thầy, con trai đương nhiên khoái cô?Hay vì ông thầy đầu tiên để lại ấn tượng sâu đậm quá?
>>
Các bài khác:
 
Xem tiếp
Các tin đã đưa ngày: 

Mê… thầy

Đợi

Miên man tùy bút (trích - phần 2)

Miên man tùy bút (trích - phần 1)

Chồng tôi và ngõ...

Tự vấn

Cuối năm - người xa xứ

Ngẫu hứng café trưa hay tín điều từ những viên đá đang tan chảy

Đất Thiền

A B C D Đ E F G H
I J K L M N O P Q
R S T U V W X Y Z