|
Bốn cây bút nữ tuyển truyện
15 truyện ngắn của 4 cây bút nữ mà tên tuổi còn ít nhiều xa lạ nhưng đã tự tin chinh phục độc giả bằng lối viết giản dị và khả năng phát hiện nhiều vấn đề sâu xa của cuộc sống.
Tên sách: Bốn cây bút nữ tuyển truyện Nhiều tác giả NXB Văn học và công ty Truyền thông Hà Thế
Đoàn Thị Diễm Thuyên, sinh năm 1980, tác giả trẻ nhất, nhưng lại mang đến 4 truyện ngắn có giọng văn già dặn và đầy trải nghiệm. Tình như chiếc gương trong ghi lại những xúc cảm trong vắt giữa một ông thầy già và cô học trò nhỏ. Cha, con và tình nhân khai thác tình huống éo le: con gái phát hiện ra cha ngoại tình, còn cha biết chuyện con có bồ. Người này thức tỉnh người kia, nhưng nỗi đau mà họ để lại cho người mẹ và những kẻ khác trong cuộc thì không dễ dàng xoa dịu nổi. Chị gái em trai nói chuyện có diễn biến hệt như tiêu đề của tác phẩm; và từ cuộc chuyện trò đó, người ta bỗng ngậm ngùi nhận ra cái sâu thẳm của tình ruột thịt, cái nhọc nhằn, lo toan của cuộc sống và những khoảnh khắc hạnh phúc giản dị của con người. Giấc mơ không màu là giấc mơ của một cậu bé mù về cuộc sống không có màu sắc nhưng phải ngập tràn tình thương giữa những con người lỡ làng, dang dở. Diễm Thuyên viết khá hồn nhiên và bản năng, dường như không hề để ý đến câu chữ và cách cấu trúc tác phẩm. Nhiều khi, chị để cả cảm xúc của chính mình tràn vào câu chuyện, thật thà và hồn nhiên như bản tính của người Nam Bộ. Nhưng chị chịu quan sát nên đã mang đến cho người đọc nhiều mảnh đời đáng thương.
 |
| Trang bìa cuốn sách. |
Khác với lối văn cố gắng đi vào chiều sâu, tìm kiếm sự thâm trầm của Diễm Thuyên, Đỗ Thị Hồng Vân lộ rõ cách kể chuyện có duyên và giàu chất hài hước. Chị viết về những căn bệnh của phụ nữ: Ghen (Ghen), tham tiền (Một tuần làm tiếp thị), sợ mất chồng (Karaoke… xóm phố), bằng nhiều chi tiết hóm hỉnh và cười ra nước mắt. Một nhóm “quý bà” tìm cách kéo chồng ra khỏi hấp lực của tiếp viên nhà hàng bằng cách tậu một dàn Karaoke tại gia mà không hiểu rằng, mình đã là những bị thịt nhăn nheo chứ không còn chân dài dáng chuẩn như “đối thủ” nữa. Một bà vợ nghèo nôn nóng đổi đời, bị lừa mất vố đau đến không mở nổi nụ cười. Nhưng ấn tượng nhất là Cô giúp việc kén chồng – câu chuyện về một cô ôsin giỏi giang, tình cảm nhưng vô cùng đanh đá và chao chát. Đề tài này đã được khai thác nhiều nhưng Hồng Vân vẫn tạo ra những nét dí dỏm, hấp dẫn riêng. Trong một đoạn văn, chị để cô Osin nói ngọng hồn nhiên kể: “…Hôm đó, anh ấy đánh bạo sang nhà cháu chơi để nói rõ ý định với mẹ cháu. Núc về, đến đúng giữa cây cấu nhỏ bắc qua con mương, tự nhiên hai toán "ác ôn" ập vào chặn mặt: "Chào anh bạn tốt số, hôm nay dám đá nấn sân hả? Nhưng đây cũng tha cho, chỉ phiền anh bạn nhảy xuống mương này mò giúp hai vợ chồng con ốc núc chiều bọn này đánh rơi. Nhớ nhé một ốc đực, một ốc cái". Rồi một, hai, ba,… Chúng tóm nấy anh ấy ném tòm xuống mương giữa núc trời nạnh cóng như thế. May mà anh ấy biết bơi…”.
Nguyễn Thị Dị góp 3 truyện ngắn, như nhập nhằng giữa lằn ranh truyện và ký. Đọc truyện của chị: Levan, Một cảnh lấy chồng Việt kiều, Một cảnh ba quê, ngỡ như chúng là những chất liệu sống được nhà văn đưa vào truyện mà không phải nhào nặn gì nhiều. Nhưng chị đã ghi lại, bằng những trải nghiệm sâu sắc nhất, nhiều cảnh sống của người Việt ở nơi xa xứ.
4 truyện ngắn của Chiêu Hoàng được chọn để cuối tập sách, tạo nên một kết thúc khá đằm, vì truyện của chị đậm ý vị Phật giáo, mang nhiều ưu tư: Mạc –Lan, Vạt nắng sân chùa, Thoáng mơ phai, Gã điên. Triết lý và khả năng cứu rỗi của nhà Phật thấm đẫm trong từng trang viết của chị, khiến người đọc vừa có cảm giác thanh thoát trước số phận của một nhân vật lại vừa như không dứt nổi những vương vấn về cuộc sống khổ ải hay siêu thoát của đời người.
Bốn cây bút nữ tuyển truyện là tập sách đầu của Tủ sách Việt Văn Mới, thành quả của công trình hợp tác văn chương giữa, nhà xuất bản Văn Học, công ty truyền thông Hà Thế và cơ sở Việt Văn Mới - Newvietart tại Pháp.
Hà Linh
|