Điểm sách

Thứ năm, 03/05/2007, 10:17
 

Người Việt biết đùa

Lê Thiếu Nhơn

Cuốn sách nói nhiều đến những chuyện đã được đọc đâu đó trên báo. Thế nhưng, ngòi bút của Lê Thiếu Nhơn vẫn khiến người ta muốn đọc lại, rồi ngẫm nghĩ và bật cười. 

- Tên sách: Người Việt biết đùa (phiếm đàm).
- Tác giả: Lê Thiếu Nhơn.
- NXB Văn Nghệ, quý 1/2007.

Bìa sách "Người Việt biết đùa".

Tập sách chia làm 3 phần: Lang thang thế sự.org, Ngã bảy nghệ thuật.net, Dọc đường văn học.com. Tên gọi gợi lên hình ảnh một cây bút chịu khó nghe ngóng, "lê lết" khắp nơi. Những điều tai nghe, mắt thấy làm tim và đầu chịu không nổi, nên phải viết.

"Đã mang tiếng ở trong trời đất, phải có danh gì với núi sông", Nguyễn Công Trứ từng nói về khí khái của người nam nhi quân tử như thế. Nhưng cái danh ấy ngày nay bị bóp méo trăm bề, bán mua đổi chác, trục lợi. Vậy thì có cần phải bằng mọi giá để đoạt được cái danh? Bài Phải có danh gì với núi sông của Lê Thiếu Nhơn, mượn cớ phản biện cụ Nguyễn Công Trứ đã nêu lên nhiều chuyện nực cười xoay quanh danh và lợi, lẫn hại. 

Bài Sào huyệt văn minh nói về 5 mẫu nhân đặc biệt là bà Tơ Liễu, cậu Thái Tử, ông giám đốc, anh Chánh Nghĩa, bà Cổ tích. 5 mẫu nhân vật rất đời mà cũng rất "tếu" này nhan nhản trong xã hội hôm nay. Nhưng vì trú trong Sào huyệt văn minh (tựa bài viết) nên họ vẫn cứ thản nhiên sống... khỏe.  

Tuy vậy, đọc Người Việt biết đùa, vẫn còn thấy tiếc. Chen giữa những bài viết hay, đúng chất phiếm đàm và biết "đùa" (như tiêu đề sách nêu ra), còn nhiều bài như: Đặc sản quý hiếm, Thiên thần bận rộn, Thương nhớ quân tử... chất sâu, cay chưa đủ cho người đọc có thể nhớ.  

Không ai bắt nhà thơ phải quan tâm thời cuộc thế sự, nhưng từ thôi thúc cá nhân, hơn ai hết chính những nhà thơ có tấm lòng hiểu rằng: họ sẽ luôn day dứt và đau đáu khi cái xấu, cái ác, cái bất công, điều nghịch lý vẫn tồn tại trong xã hội.  

Phát hành 4 tập thơ, và đã có tới 3 tập tản văn ra mắt độc giả cả nước, Lê Thiếu Nhơn là một trong số ít những nhà thơ được gọi là trẻ hôm nay chăm viết và chăm suy nghĩ về thế sự, về chuyện nghề trong nghiệp viết lách.  

Theo tâm sự của anh ở lời giới thiệu sách, anh chàng nhà thơ trẻ này từng "hăng tiết vịt" đánh nhau với một bạn văn vì bất đồng quan điểm chuyện "tham nhũng hoành hành Việt Nam". Nhà thơ thì cho rằng, tại sao không có những người trẻ biết bật khóc vì thứ tệ nạn đang kéo rịt sự phát triển của nước nhà. Anh bạn lại cười mỉa mai, tham nhũng là điều tự nhiên, một "khoản cố định".  

Thay lời kết cho tập phiếm đàm là cuộc chat giữa nhà thơ Lê Thiếu Nhơn và Nguyễn Ngọc Tư, "trái sầu riêng" ở tít mũi Cà Mau. Cuộc trò chuyện, tung hứng têu tếu giữa hai người bạn từng thân với nhau khi chưa ai "có danh gì với núi sông" thật nhẹ nhàng, tự nhiên, mà vẫn bật điều muốn nói với độc giả: Sống bằng văn chương đã khó, sống thật và sống vui bằng chính văn chương còn khó gấp trăm lần.

Thất Sơn

Các bài khác:
 

Tên tôi là Đỏ

Solaris Hành tinh bí ẩn

Thiếu nữ đeo hoa tai ngọc trai

Hai người trên đảo Không Tên

Bí ẩn về con chó lúc nửa đêm

Đỗ Quyên đỏ

Mio, con trai ta

Thiên thần và ác quỷ

Pippi tất dài

Quỷ cái vận đồ Prada

A B C D Đ E F G H
I J K L M N O P Q
R S T U V W X Y Z