|
Sống chậm thời @
Thời @, người ta thường bàn nhiều đến sống nhanh, sống vội; nhưng cũng có những người trẻ chọn sống chậm để lưu giữ khoảnh khắc đẹp của cuộc đời.
- Tên sách: Sống chậm thời @ (Tản văn) - Tác giả: Nguyễn Ngọc Tư - Lê Thiếu Nhơn. - NXB Thanh Niên, tháng 10/2006.
 |
| Bìa sách Sống chậm thời @. |
30 tản văn của hai cây viết trẻ, một đang sống tận Cà Mau xa xôi, một đang làm báo giữa Sài Gòn hối hả, thế nhưng, hai dòng tản mạn vẫn đan cài nhịp nhàng. Những điều không mới của ký ức, của thời hiện tại vẫn được xới lên, nhẹ nhàng mà thấm thía.
Như chuyện đám bạn trẻ sợ mình sống nhạt, đời cứ tuồn tuột trôi qua mà không có tý kỷ niệm nào khắc vào cái khoảng thời gian mình đã sống. Sợ rồi cùng rủ nhau ra bãi tha ma ngủ, để có... kỷ niệm. Rồi chợt thấy ba má mình chẳng cất công để "mần" ra kỷ niệm, mà cuộc sống vẫn nặng trĩu ân tình. "Tôi lại nhớ tới rớt nước mắt những đêm mấy ba con tôi gánh đất bồi liếp dưới trăng, những giồng rau cải ướt đầm đìa dưới thùng tưới trên vai má." (Chế tạo kỷ niệm, Nguyễn Ngọc Tư).
Còn nhà thơ, nhà báo Lê Thiếu Nhơn lại chắt lưỡi thèm miếng bánh chưng. "Bà nội tôi gói vuông vức lắm, mở lớp lá chuối sẫm màu ra, rồi dùng một cọng cói cắt từng miếng bánh xanh ngan ngát. Màu xanh ấy không phải là màu xanh của mây trời, màu xanh ấy không phải màu xanh của lộc mới, màu xanh ấy là màu xanh tình thương của bà nội tôi dành cho gia đình, cho một điềm lành với cháu con. Cuộc sống tất bật hơn, ít ai tiếp tục cặm cụi với nồi bánh chưng của riêng mình." (Đi trong gió chiều cuối năm).
Ai bảo chỉ có những người già mới hoài nhớ quá khứ và ai bảo chỉ có những triết gia mới bóp trán, nhíu mày trước lẽ đời. Chỉ một câu chuyện nhỏ ở hiệu sách cũ, nơi những quyển sách được mua đi bán lại với lời đề tặng thân yêu, do vô tình hay hữu ý lại bị lạc loài giữa kệ sách xa lạ cũng làm chạnh lòng người viết (Sách cũ còn một chút tình). Hay suy nghĩ nên sợ ma hay sợ người của cô gái trẻ, rồi cuối cùng đi đến kết luận: "Tôi không tin tuyệt đối vào sự huyền bí, nếu có thì ma đâu sao không vặn cổ bọn người xấu đang nhởn nhơ giữa đời kia". (Ma và người, Nguyễn Ngọc Tư)
Sống chậm, để yêu lâu, bước chắc. Có lẽ đó là những thông điệp mà hai cây viết trẻ này gửi đến độc giả.
Thất Sơn
|