|
Lẽ giản đơn
"Tao ghét sự suy nghĩ. (tao dỗi). nhưng tao sẽ yêu nó những lúc. thời đại này cùng nghĩ với tao", tập thơ "Lẽ giản đơn" là một cách để Hoàng Linh bộc lộ suy nghĩ, tình cảm với đời.
- Tên sách: Lẽ giản đơn. - Tác giả: Nguyễn Thế Hoàng Linh. - NXB Hội nhà văn và công ty Đông A, quý III/2006.
 |
| Bìa tập thơ "Lẽ giản đơn". |
Tập thơ nhỏ như lòng bàn tay của Nguyễn Thế Hoàng Linh gồm 54 bài thơ được chọn từ những tác phẩm anh đã xuất bản trên mạng. Nhiều bài vốn quá quen thuộc, được đăng đi đăng lại nhiều lần. Tuy thế, Lẽ giản đơn vẫn mới vì đó là minh chứng của một tài năng đã làm cú ngược dòng ngoạn mục: Từ trận địa "hỗn mang" trôi nổi bập bềnh trên Internet trở về với "ngôi nhà" truyền thống của văn chương: giấy + mực + công nghệ in = trang sách.
Đọc tập thơ, cảm tưởng như đang chat với Linh. Linh nói về cuộc đời qua lăng kính của một người trẻ. Không ngần ngại bộc lộ suy nghĩ dù đó là suy nghĩ quá già so với tuổi của mình hay lại quá trẻ con:
Mày nói đúng. Tao ghét sự suy nghĩ. Nó đẩy tao ra khỏi đời sống. Khi quá ít người muốn chạm tới nó", "Tao ghét sự suy nghĩ. (tao dỗi). nhưng tao sẽ yêu nó những lúc. thời đại này cùng nghĩ với tao. (Nó nói)
Nếu tôi là một đứa trẻ. trong cuộc sống bình thường. người ta có vì "nếu...". mà bắt đầu yêu thương. (Nếu)
Linh nói về nỗi cô đơn không thể lý giải được của thời tuổi trẻ. Một chút gì rất chua xót, đắng cay tuy vẫn luôn giữ cái nhìn trong trẻo và một tình yêu. Đọc Tôi tầm thường, Lẽ giản đơn, Đau thì đau, Quệt xe... mới thấy ở giọng thơ Linh vừa có cái vẻ nũng nịu của một đứa bé, thói ngạo mạn của một chàng trai và sự suy tư của người đứng tuổi. Những nét ấy đồng hành với nhau làm cho thơ Linh trở nên độc đáo.
Giống như một người đầu bếp giỏi biết phối gia vị theo bí quyết riêng để nâng tầm món ăn. Linh biết cân bằng giữa chất hài hước với cái chua cay; giữa nỗi sợ hãi - trốn chạy và dập dồn tha thiết sống để làm cho thơ anh, tưởng như rất bông lơn nhưng mang sức ám ảnh:
tôi ăn một phở một bún riêu sớm nay có hứng tôi ăn nhiều nếu không có hứng thì tôi đã ngủ từ ban nãy đến tận chiều
mới ăn một tí phố đã đông phố lắm người yêu dễ ế chồng cứ đông nghìn nghịt và inh ỏi để rồi qua tối lại nằm không
đêm có một đôi tiếng vù xe trẻ con vỡ giấc mới khóc nhè nhưng chỉ thế thôi và thinh lặng tôi nằm cho phố vuốt và ve (Tôi ăn một phở một bún riêu)
Giống như xu thế thơ trẻ thời này, Linh cũng có bài dài lê thê, đầy "... máu mủ rớt dãi trào ra ..."; có đôi chỗ rơi vào tính "lý sự...cùn"; cũng có những từ chửi đổng, chửi đời. Tuy nhiên, thơ Linh lại tách hẳn khỏi dòng thơ trẻ khác và giữ một vị trí nổi bật vì thơ anh có sự kết hợp rất nhịp nhàng, tinh tế giữa hình ảnh, ngôn từ, vần điệu, tứ thơ, cảm hứng. Nét độc đáo nhất của thơ Linh là cách gieo vần đầy bất ngờ và đẹp, kiểu như:
câu thơ lộn cổ thời gian. anh không còn muốn nài van em về (Hang sửng sốt)
hay
hơi bạn để xa cho ấm giữa lá và đất là nhựa đường lắm khi những trái tim vô chủ càng lồng càng thấy đau thương
thì hãy im lìm đi nhé mà càng im lại càng chìm hót váng lên dẫu là cá. Gầm vang lên dẫu là chim. (Không đề đất)
Ai cũng có một thời tuổi trẻ, cũng từng yêu, ghét, giận hờn, từng trải qua những thời khắc bi quan yếm thế chỉ muốn rúc vào cái tôi, trốn tránh hiện thực. Nhưng cũng có lúc lại thấy lòng ngập tràn thăng hoa, muốn hòa tan mình vào niềm vui của thế giới, của nhân loại. Thơ Linh có tất cả những cảm xúc ấy. Bộc lộ cái tôi nhưng không tầm thường. Triết lý nhưng dễ thuộc dễ nhớ. Điều này đáng quý lắm vì hiện nay rất ít nhà thơ trẻ làm được những bài thơ dễ thuộc, dễ nhớ.
16.000 đồng cho một tập thơ (nếu đến nhà sách giảm giá thì ít hơn), bằng số tiền uống một ly cà phê. Cái giá ấy "rẻ bèo rẻ bọt" so với một khối tâm sự mà nhà thơ trẻ gửi gắm vào đấy.
Thanh Vân
|