Điểm sách

Thứ năm, 22/12/2005, 09:00
 

Mê cung

Nguyễn Phan Hách

Tiểu thuyết của Nguyễn Phan Hách nói về một thời đại đầy rẫy những biến động, nghịch chuyển.

Tên sách: Mê cung
Tác giả: Nguyễn Phan Hách
Nhà xuất bản Hội Nhà Văn, 2005.

Cuộc sống vốn dĩ là một mê cung khổng lồ, nơi con người luôn quay cuồng, tìm mọi cách chiếm đoạt, sở hữu, giành giật lẫn nhau, rồi đánh mất chính bản thân mình lúc nào không biết. Đôi khi trên ngả đường đời, người ta bắt buộc phải rẽ vào một lối đi khác hẳn mong muốn, thế rồi đến tận cuối đời, phút nhắm mắt xuôi tay vẫn còn vẹn nguyên nỗi ân hận, day dứt, trói buộc không sao cởi thoát nổi. Mê cung là tên tập sách, đồng thời cũng là mã khoá quan trọng mà nhà văn Nguyễn Phan Hách muốn truyền tải tới bạn đọc.

Không chỉ viết về từng cá nhân, bao trùm lên toàn bộ không gian của cuốn tiểu thuyết Mê cung là cả thời đại đầy rẫy những biến động, nghịch chuyển, thời đại được đo bằng máu và nước mắt biết bao khiếp người. “Trong cuốn truyện tình yêu này, phần bối cảnh có một vài chi tiết nhắc đến những sai sót ấu trĩ của một thời... Nhìn lại để cùng thấy giá trị của ngày hôm nay” (lời tác giả).

Đi dọc thời gian thiên tiểu thuyết là nhân vật Vũ Quang Huy, một thân phận rất người, từng có tất cả, mất tất cả, rồi lại có, một tính cách thiện nhưng cũng nhút nhát, yếu ớt. Sinh ra trong một gia đình phong kiến cổ điển, lại tiếp thu nền giáo học Tây Âu, cậu ấm Cử đại diện cho một lớp thanh niên tri thức mới, với bao mơ ước, dự định đẹp đẽ, không tưởng trong đồn điền của cha mình. Rồi cậu gặp Nô en. Đôi trai tài gái sắc tân thời ấy yêu nhau như trong định mệnh, tưởng rằng không thể lìa xa. Thế nhưng dòng chảy của thời đại đã cuốn trôi tất cả, chàng trai Quang Huy gặp bà Đức Hạnh, theo cách mạng, để rẽ cuộc đời sang một quỹ đạo khác. Bản thân bị phụ bạc, cách mạng lại tịch biên tài sản gia đình, Nô en quá đau lòng bỏ đi tu. Thời gian dần trôi, lớp người này qua đi, lớp khác lớn lên. Trinh, Kháng, Dục, Phiệt, Trà Mi, Ngân, Hảo... những số phận quay cuồng xung quanh ông già Quang Huy, đến, đi, vượt lên, đào thoát, không bao giờ những ham muốn dừng lại. Vậy đâu là lối thoát, đâu là hạnh phúc cuối cùng cho những con người luôn khát khao yêu thương và được yêu thương ấy?

Không nêu tuyên ngôn, không lớn tiếng chỉ dẫn, bằng những số phận cụ thể, bằng lối viết trong sáng, giản dị và thuần khiết, Mê cung đã nhẹ nhàng lý giải mối quan hệ nhân quả, chuyện được mất, oan nghiệt mà ai cũng từng một lần vấp phải trong đời. Tác phẩm dài gần 400 trang kết thúc bằng câu văn đầy tính nhân bản: “Phải, không có sự cao thượng, con người chỉ như một bầy thú tranh ăn”.

Phạm Ngọc Lương

Các bài khác:
 

Tên tôi là Đỏ

Solaris Hành tinh bí ẩn

Thiếu nữ đeo hoa tai ngọc trai

Hai người trên đảo Không Tên

Bí ẩn về con chó lúc nửa đêm

Đỗ Quyên đỏ

Mio, con trai ta

Thiên thần và ác quỷ

Pippi tất dài

Quỷ cái vận đồ Prada

A B C D Đ E F G H
I J K L M N O P Q
R S T U V W X Y Z