|
Gã trai lơ Kinh Bắc và những mối tình 'chị - em' (phần 1)
Từ ngày thi sĩ Hoàng Cầm liệt giường đến nay tròn 5 năm, cộng thêm cái tuổi hơn 80 cũng đã suýt soát 90. Ấy vậy mà mấy năm trước, ông vẫn nhận: "Mình son chán! Vẫn yêu được nhiều cô gái trẻ".
Chiều Hà Nội dường như lạnh hơn. Tôi và thi sĩ Hoàng Cầm, người được mệnh danh là "gã - trai - lơ" của Kinh Bắc một thời ngồi cạnh nhau, hàn huyên trên ban công nhỏ tầng 5.
Ngày. Ông chỉ ăn 2 bữa, lúc cháo, lúc cơm. Rượu uống hết 6 chén, thuốc lào vẫn rít đều đặn. Riêng anh - chàng - bàn - đèn vẫn ngả nghiêng với ông vào mỗi sáng. Giọng ông đều đều: "Mình chỉ ngủ được 3-4 tiếng thôi, còn đâu là nghĩ. Nghĩ nhiều quá lại thấy buồn. Đôi lúc không muốn nghĩ nữa, nhưng kỷ niệm vẫn cứ ập về. Mình là nhà thơ nên cảm xúc nhiều. Khổ".
 |
| Thi sĩ Hoàng Cầm và các liền chị. Ảnh: Mốt & Cuộc Sống. |
Giọng ông đặc quánh mùi thuốc lào: "Váy Đình Bảng buông chùng cửa võng.../Chị thẩn thơ đi tìm/Đồng chiều/Cuống rạ/Chị bảo/Đứa nào tìm được lá diêu bông/Từ nay ta gọi là chồng".
Dù tuổi đã 87, nhưng giọng thi sĩ Hoàng Cầm vẫn còn ít nhiều độ uyển chuyển, bổng trầm như vậy. Cụ ngồi vê vê thuốc lào, tìm chiếc bật lửa, lại châm đóm, lại rít một hơi dài, ánh mắt nhìn vào khoảng trời chiều, giọng từ từ...
Trong cuộc đời mình, tôi có kỷ niệm đằm thắm với 13 chị. Các chị đều ở Bắc Giang, Bắc Ninh cả. Mỗi người đều là sự đánh dấu một quãng thời gian đáng nhớ trong tuổi ấu thơ hoặc thanh niên của tôi. Bây giờ tôi đã 87 tuổi rồi, nằm trên căn gác này, chả đi đâu được. Cứ định viết cái gì, tôi chỉ nghĩ được một lát là mọi thứ lại xoay tròn, mù mịt. Tôi biết, trí não mình đã yếu, nhưng cứ nhắc đến tên từng chị là những chuyện xưa lại trở về như mới hôm qua, hôm kia. Tiếc là bây giờ rất khó viết, chỉ có thể kể lại...
Mối tình lá diêu bông: "Tôi chẳng bao giờ cạn yêu"
Hồi ấy, dù chỉ mới 5 tuổi, tôi đã biết chị đẹp, làn da trắng hồng, đôi mắt to thăm thẳm. Đứng đầu nhóm trẻ con trong phố, chị đi bất kỳ đâu chúng tôi cũng xoắn xuýt theo sau. Khu phố nơi chúng tôi ở gần sân ga, bãi cỏ rộng thênh thanh là nơi để tha hồ vui nghịch. Chị tên Vinh, hơn tôi 8 tuổi, ở ngay trước nhà tôi, chung một con phố Như Thiết của tỉnh Bắc Giang. Tôi còn nhỏ nhưng đã thích gần người phụ nữ ấy. Chị đi bất kỳ đâu, tôi đều theo sát như chàng lính hầu cận. Bài thơ Lá diêu bông là sau này tôi viết tặng chị. Nếu biết tôi tặng, chắc chị cũng ngậm ngùi.
Những ngày trăng sáng, chúng tôi thường theo chị ra bãi cỏ sau sân ga. Chị lớn nhất nên dẫn đầu, tổ chức hát quan họ, đối đáp, hát ví... Tôi dần quen dân ca từ đấy và thơ tôi cũng ảnh hưởng chất dân ca từ chị. Thời gian đó, tôi phải đi học xa nhà đến 3 cây số đường bộ. Tôi ở trọ nhà người bác họ. Cứ hai tuần, bố lại nhờ người lên đón tôi về. Mỗi bận về, tôi lại giúi vào tay chị lá thư với nét chữ nguệch ngoạc: "Chị ơi, em nhớ chị lắm, em muốn về, không muốn học nữa". Đọc xong, chị chỉ cười, nhét vào túi áo.
Năm tôi lên 10, gia đình chuyển đi nơi khác. Sáu tháng sau, chị lấy chồng. Sau này, tôi có viết câu thơ về chồng chị trong bài Cây Tam Cúc: "Quan Đốc đồng, áo đen nẹp đỏ". Chị Vinh và chồng có một cô con gái, nhưng 2 người đã chia tay. Anh chồng bắt mất cô con gái duy nhất ấy. Sau đó, chị vào Sài Gòn sống cùng mẹ, hai mẹ con bán hàng tạp hóa, cuộc sống cũng không khá giả gì.
Thế rồi, tôi lại gặp chị Vinh trong một lần đi xem kỹ kịch làng bên. Khi ấy, tôi đã vào quân đội, còn chị thôi chồng. Chị héo úa nhiều, nhưng đôi mắt vẫn không thay đổi, bờ mi cong vút, ánh mắt thăm thẳm. Nhất là khi chị cười, đôi mắt luôn cười theo, cứ như là đàn bà, con gái lẳng lơ vậy. Chị kể chuyện chồng con, gia đình trên suốt quãng đường về làng. Chị cứ xưng em, còn tôi mắng át: "Sao lại xưng em? Chị vẫn là chị chứ?". Rồi hai chị em cùng cười.
Lần thứ 2, chúng tôi gặp lại nhau vào năm 1987, lúc chị ra Hà Nội chơi với người em họ. Cậu ấy biết chuyện của tôi và chị nên thu xếp để chúng tôi gặp nhau. Khi này, cả hai cũng đã 70 tuổi cả rồi. Ngồi ôn lại kỷ niệm, tôi mới dám thú thật: 'Ngày ấy, tôi mê chị quá, nhưng còn đang học, chẳng thể lấy nhau được". Sau lần ấy đến nay, tôi không có tin tức gì của chị nữa.
Với chị Vinh, tôi chẳng bao giờ cạn yêu. Nếu có thể, giờ tôi vẫn muốn đi lại trên cánh đồng xưa, hái lá cho chị. Tình cảm tôi dành cho chị vẫn như thưở nào, như cậu bé chưa đầy 10 tuổi mơ được chị gọi "là chồng".
Kể đến đây, khuôn mặt ông trũng buồn, rầu rầu: "Đáng ra, mình không bị liệt một chỗ, đi bộ được sẽ tốt hơn. Đây chỉ nằm với ngồi ở nhà không, buồn lắm. Mà buồn lại lôi rượu ra uống. Hay các cậu làm vài ly với mình". Cụ chỉ mấy chai Vodka và rượu mơ trong góc nhà: "Nhớ phải ngửi đúng rượu hay không nhé! Kẻo lại nước lọc con cái nó để nhầm chỗ đấy". Cụ rót ra 4 chén rồi nâng lên: "Nào! Chạm cái. Hồi trẻ mình uống được nửa chai Vodka này, giờ thì ít hơn, chỉ 6 chén thôi".
Thi sĩ Hoàng Cầm cứ bảo mình quá già rồi, sống lâu, buồn chán lắm. bạn bè đi hết, còn ông cứ nằm, ngồi đây. Rồi nghĩ, nghĩ về ngày xưa, nghĩ chán đến mức không muốn nghĩ, nhưng chẳng vứt khỏi đầu được. Đầu cứ ong ong lên, rồi mọi thứ rối lùng bùng. Chân tay tê tê, buồn buồn nhưng nhức bên trong. Rồi lại... bạn bè ít qua thăm lắm, thảng mới thấy vài người đến. Ra ngoài cũng ít, vì mỗi lần đi ông lại phải nhờ vả con cái, ngại phiền chúng nó. Cứ nghĩ chúng phải bê vác mình từ tầng 5, xuống tầng 1, rồi lại cho lên xe đẩy nên ông ngại. Chỉ khi nào có việc ở Hội nhà văn, ông mới nhờ. Rồi lại... nâng ly, nâng ly, làm thêm một hớp, giọng xa xăm...
Còn tiếp...
(Nguồn: Mốt & Cuộc Sống)
|