|
Nhà thơ 'Tiếng Nghệ' qua đời
11h sáng 8/5, nhà thơ Nguyễn Bùi Vợi trút hơi thở cuối cùng tại Bệnh viện Hữu Nghị Hà Nội, sau nhiều năm đau yếu. Ông hưởng thọ 76 tuổi.
 |
| Nhà thơ Nguyễn Bùi Vợi. | Nguyễn Bùi Vợi sinh năm 1933 tại Thanh Chương, Nghệ An. Nhưng ông có nhiều năm gắn bó với mảnh đất Vĩnh Phú trong vai trò của một giáo viên, hội viên sáng lập Hội Văn học nghệ thuật Vĩnh Phú. Về sau, ông chuyển ra Hà Nội, công tác tại Đài tiếng nói Việt Nam.
Nguyễn Bùi Vợi làm thơ từ rất sớm. 23 tuổi, tập thơ đầu tay của ông - Hạnh phúc - đã ra mắt. Những tác phẩm chính của ông gồm có: Gửi người yêu (thơ, 1957), Câu chuyện tình yêu (thơ, 1957), Con gái cô út Tịch (truyện thơ, 1968), Anh là chiến sĩ (truyện vừa, 1977), Nắng đất rừng (truyện dài, 1984), Thơ giữa đời thường (thơ, 1986)...
Hai bài thơ nổi tiếng nhất của Nguyễn Bùi Vợi đều gắn liền với những mảnh đất ông gắn bó sâu nặng. Qua Thậm Thình sáng tác năm 1971 trong thời gian ông làm việc tại Vĩnh Phú - là sự lắng nghe thanh âm nguồn cội vọng về từ nghìn xưa. Tác phẩm đã đi vào lòng của nhiều thế hệ độc giả Việt Nam.
Sống xa quê hương, thơ Nguyễn Bùi Vợi cũng đằm sâu nỗi nhớ vùng đất gió Lào, cát trắng. Với bài Tiếng Nghệ, ông là một trong những nhà thơ hiếm hoi viết rất thật, rất thương về chất giọng nằng nặng, quê kiểng của người dân quê mình: "Nghe em giọng Bắc êm êm/ Bà con hàng xóm đến xem chật nhà/ Răng chưa sang nhởi nhà choa/ Bà o đã nhốt con ga trong truồng/ Em cười bối rối mà thương/ Thương em một lại trăm đường thương quê".
Lễ viếng nhà thơ Nguyễn Bùi Vợi diễn ra từ 10h đến 12h ngày 14/5 tại Nhà tang lễ số 5 Trần Thánh Tông, an táng tại nghĩa trang Quảng An, quận Tây Hồ, Hà Nội.
|