|
Tác giả 'Núi đôi' qua đời
Nhà thơ Vũ Cao vừa từ trần lúc 1h 50 sáng ngày 3/12 tại bệnh viện Hữu nghị Hà Nội, hưởng thọ 86 tuổi. Đại diện Hội Nhà văn VN cho biết, ông mất vì tuổi cao sức yếu.
 |
| Nhà thơ Vũ Cao. Ảnh: cinet. | Vũ Cao tên thật là Vũ Hữu Chỉnh. Ông sinh năm 1922 tại Liên Minh, Vụ Bản, Nam Định trong một gia đình Nho học. Vũ Cao là anh ruột của hai nhà văn Vũ Ngọc Bình và Vũ Tú Nam. Thời trẻ, ông học trung học ở Hà Nội. Vũ Cao tham gia kháng chiến từ sau Cách mạng tháng Tám, làm phóng viên báo Chiến sĩ quân khu IV, Vệ quốc quân, Quân đội nhân dân... Sau năm 1975, nhà thơ ông từng là Giám đốc Nhà xuất bản Hà Nội, phó chủ tịch Hội Văn học Nghệ thuật Hà Nội, chủ tịch Hội đồng thơ Hội Nhà văn Việt Nam.
Trong sự nghiệp sáng tác của mình, Vũ Cao nổi tiếng nhất với bài thơ Núi đôi (1955). Dựa trên một câu chuyện có thật, bài thơ được cấu tứ như một tác phẩm tự sự, kể lại sự mất mát, hy sinh của một tình yêu trong thời chiến. Núi đôi gây xúc động mạnh bởi những tình cảm trong sáng, cao cả, đau đớn nhưng không bi lụy.
Ngoài thơ, Vũ Cao còn viết truyện ngắn, truyện dài, với những sáng tác chính như: Truyện một người bị bắt (truyện dài - 1957); Những người cùng làng (truyện dài - 1960), Từ một trận địa (tập truyện ngắn - 1966), Sớm nay (tập thơ - 1963), Đèo trúc (tập thơ - 1973)... Tác phẩm của ông thường ngợi ca tình yêu tổ quốc và tình người cao đẹp trong chiến tranh. Năm 2001, ông được trao Giải thưởng Nhà nước về Văn học Nghệ thuật.
Lễ an táng nhà thơ Vũ Cao sẽ diễn ra vào ngày 8/12 tại Nghĩa trang Thanh Tước (Vĩnh Phúc).
|
Núi đôi (trích)
Bảy năm về trước, em mười bảy Anh mới đôi mươi, trẻ nhất làng Xuân Dục, Đoài Đông hai cánh lúa Bữa thì em tới, bữa anh sang
Lối ta đi giữa hai sườn núi Đôi ngọn nên làng gọi núi Đôi Em vẫn đùa anh: sao khéo thế Núi chồng núi vợ đứng song đôi!
Bỗng cuối mùa chiêm quân giặc tới Ngõ chùa cháy đỏ những thân cau Mới ngỏ lời thôi, đành lỗi hẹn Đâu ngờ từ đó bặt tin nhau.
...
Ai viết tên em thành liệt sĩ Bên những hàng bia trắng giữa đồng Nhớ nhau anh gọi em: đồng chí Một tấm lòng trong vạn tấm lòng.
Anh đi bộ đội sao trên mũ Mãi mãi là sao sáng dẫn đường Em sẽ là hoa trên đỉnh núi Bốn mùa thơm mãi cánh hoa thơm.
(Vũ Cao) |
|