|
Tự hát
Lá Me
sương mai trong như giọt nước mắt mẹ tiễn tôi ngày ra đi trong thành phố tám triệu người tôi không tìm ra mình và dấu chân ánh mắt
ngày dằng dặc tôi thức ngủ đi đứng nói cười như con thoi chạy băng băng trong guồng những nếp nhăn quên soi gương chợt một ngày thấy cỏ xanh bỗng lịm người hốt hoảng ao tù rộng thoáng xa xăm tôi trong ngút mắt cánh đồng xa xăm tôi con lạch thơm mùi bùn cạn
đêm thức từng phím chữ trắng cõng giấc mơ lừ đừ trôi hoang tôi tô hình hài tôi bằng bóng đêm khắc khoải từng hy vọng rơi vào tôi ngầu đục trăng vàng
phố thênh thang tôi vấp cơn mưa nơi thềm xưa mẹ hay ngồi vá áo mũi kim lún vào từng giọt sữa non thơm.
|