|
Thơ tình (chùm thơ)
Vô đề
Thương mến tặng Xuân Thuỷ
Người đàn ông tôi mơ thấy hằng đêm Lặng im khi nỗi lòng tôi giông bão Ơi mùa hè đỏ trời hoa gạo Người đàn ông tôi mơ thấy hằng đêm
Lúc cô đơn tôi mới vội đi tìm Mới chợt hay anh giờ xa tôi lắm Người tôi yêu là người thầm lặng Buồn vui nhưng chẳng ai thấy bao giờ
Tôi khát khao mình là một câu thơ Thắt lòng anh vào nhớ thương khắc khoải Ánh mắt anh như trời thu mềm mại Người đàn ông tôi mơ thấy hằng đêm
Biết nói sao cho thương nhớ đi tìm Không lạc lối khi hoàng hôn đổ xuống Cánh đồng quê lúa vàng nồng đượm Bàn tay anh quê mẹ đưa nôi
Tôi khao khát trở về xa xôi Cái thủa nhìn anh lần đầu - thiếu nữ Anh - cậu bé hồn nhiên vô tư lự Biết lặng im những lúc tôi buồn
Để bây giờ nỗi nhớ mưa tuôn…
Diêu bông cho em
Anh đi mang ấm cho người Mà tim ta buốt bằng mười mùa đông
Bao giờ lúa mới trổ bông Ta về tìm lại cánh đồng tình yêu
Cánh cò nhuộm trắng trời chiều Anh còn đọc lại câu Kiều hôm xưa
Má hồng đi sớm về trưa Mải thương cho kiếp chăn mưa màn trời
Giật mình một chiếc lá rơi Ta về hong lại nửa đời rêu phong
Thôi người tình thắm duyên nồng Ta về hái lá diêu bông tặng mình…
Lỡ đò
Nếu có lần trở lại Anh sẽ về nơi mô Bến đò xưa vắng khách Đắm thuyền tình ngẩn ngơ
Đàn cò nghiêng cánh mỏng Chở nặng chiều mùa đông Phù sa buồn tím tái Dỗi hờn giữa mênh mông
Thuyền em cong theo song Chập chùng giữa đầy vơi Hun hút miền thơ dại Quên mà nhớ suốt đời
Nếu về thăm bến cũ Có nhớ tới người xưa Trăng hay miền kí ức Sáng đôi bờ dậu thưa…
|